Yennie
ID:24146200
0ติดตาม
29แฟนคลับ
320ได้ไลค์
โพสต์
วีดีโอ
Don't wait for **"someday."**
Someday, the coffee is cold.
Someday, the laughter has faded.
Someday, the phone stops ringing.
Someday, the children have grown.
Someday, your parents are only memories.
Someday, the opportunity belongs to someone else.
And someday... you realize life kept moving while you were waiting.
The saddest words you'll ever say aren't,
**"I failed."**
They're,
**"I wish I had tried."**
Don't wait for the perfect moment.
It doesn't arrive with a warning.
It comes quietly... disguised as an ordinary day.
Call the person you miss.
Take the trip you've been postponing.
Start the business.
Write the book.
Say "I love you."
Forgive.
Apologize.
Laugh a little louder.
Live a little deeper.
Because one day, today's "later" becomes yesterday's regret.
Life is not measured by the years we survive, but by the moments we choose to embrace before they disappear.
So stop putting your happiness on hold.
Stop waiting for the stars to align.
Stop believing you have endless tomorrows.
**Do it now.**
Because the greatest regrets in life are rarely the risks we took...
They're the chances we let slip away while telling ourselves,
**"I'll do it later."**
Sometimes, **later never comes.**




… Với cuộc sống này, đừng chọn cho mình cách sống quá khó khăn …
… Mọi người trên thế gian này không quan tâm đến ta nhiều như ta tưởng tượng …


Gặp người tiêu cực, điều khôn ngoan nhất không phải là tranh cãi, mà là lặng lẽ rời đi
Cổ nhân có câu: "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng." Một người đi cùng ai lâu ngày, tâm tính và cách nhìn cuộc sống cũng sẽ ít nhiều chịu ảnh hưởng bởi người đó.
Có người bước vào cuộc đời ta như ánh nắng ban mai, khiến lòng người trở nên rộng mở và ấm áp. Nhưng cũng có người mang theo oán trách, nóng giận và bi quan, âm thầm lấy đi sự bình yên mà ta đã dày công vun đắp.
Nhiều người nghĩ rằng gặp người sai thì phải tranh luận cho ra lẽ, gặp người tiêu cực thì phải tìm cách thay đổi họ. Nhưng càng trải đời mới càng hiểu, có những người không phải thiếu đạo lý, mà là không muốn tiếp nhận đạo lý.
Con người chỉ có thể thay đổi khi chính họ muốn thay đổi. Một trái tim khép kín trước điều thiện thì ngàn lời khuyên cũng chỉ như gió thoảng qua núi, chẳng thể lưu lại điều gì.
Vì thế, người có trí tuệ không dành cả đời để sửa người khác. Họ dành thời gian sửa chính mình và lựa chọn những môi trường giúp tâm hồn ngày một sáng hơn.
Người tiêu cực không chỉ làm khổ bản thân mà còn dễ lan truyền cảm xúc ấy đến những người xung quanh. Ở cạnh họ quá lâu, bạn sẽ dần mất đi niềm vui, mất niềm tin và nhìn cuộc sống bằng đôi mắt đầy nghi ngờ.
Điều đáng sợ nhất không phải là nghe vài lời than phiền. Điều đáng sợ là mỗi ngày đều để những lời oán trách ấy bào mòn lòng biết ơn, sự lạc quan và thiện niệm trong chính mình.
Có người luôn nhìn thấy cơ hội trong khó khăn, cũng có người chỉ nhìn thấy khó khăn trong mọi cơ hội. Đồng hành với ai lâu ngày, rất có thể bạn sẽ trở thành phiên bản giống người đó mà không hề hay biết.
Người xưa coi việc chọn bạn mà chơi là một phần của tu thân. Bởi bạn bè không chỉ đồng hành trên một đoạn đường, mà còn âm thầm dẫn dắt hướng đi của cả cuộc đời.
Có người thường hỏi vì sao người càng lớn tuổi càng ít bạn. Thật ra không phải họ lạnh nhạt hơn, mà là họ hiểu rằng không phải mối quan hệ nào cũng đáng để giữ.
Một khu vườn muốn xanh tốt phải thường xuyên nhổ cỏ dại. Một tâm hồn muốn bình an cũng cần biết rời xa những điều chỉ mang đến phiền não và tiêu hao năng lượng.
Rời đi không phải vì ghét bỏ người khác. Rời đi là để giữ gìn sự thiện lương, sự bình tĩnh và ánh sáng trong tâm mình.
Có những cuộc tranh cãi, dù thắng cũng không mang lại điều gì tốt đẹp. Bởi lời nói có thể thắng một cái miệng, nhưng không thể cảm hóa một trái tim chưa muốn thức tỉnh.
Đức Phật từng dạy rằng, sân hận giống như cầm than hồng để ném người khác, người bị bỏng đầu tiên lại chính là mình. Càng tranh hơn thua, nội tâm càng dễ mất đi sự an hòa vốn có.
Người có tu dưỡng hiểu rằng không phải chuyện gì cũng cần phân đúng sai. Giữ được sự bình an trong tâm, đôi khi còn quan trọng hơn việc chứng minh mình đúng.
Im lặng trước điều vô nghĩa không phải là nhu nhược. Đó là sự lựa chọn của người biết trân trọng thời gian, sức khỏe và phúc báo của chính mình.
Cuộc đời vốn ngắn ngủi, mỗi ngày trôi qua đều là một ngày không thể lấy lại. Nếu cứ để những người tiêu cực chiếm hết tâm trí, chẳng khác nào tự đánh mất những tháng năm quý giá nhất của mình.
Người khuyến thiện luôn bắt đầu từ việc giữ gìn nội tâm trong sạch. Khi tâm thanh tịnh, lời nói sẽ hiền hòa; khi lòng hiền hòa, cuộc đời cũng dần gặp nhiều nhân duyên tốt đẹp.
Thay vì cố thay đổi một người không muốn thay đổi, hãy dành thời gian ở bên những người biết yêu thương, biết cảm ơn và biết sống tử tế. Năng lượng của người thiện lương sẽ âm thầm nuôi dưỡng phẩm hạnh và phúc khí của bạn mỗi ngày.
Có câu nói rất hay: "Muốn biết tương lai của mình, hãy nhìn những người bạn thường xuyên đồng hành." Người ở bên cạnh bạn hôm nay, rất có thể chính là hình ảnh của bạn trong tương lai.
Làm người, không cần tranh hơn thua với tất cả mọi người. Chỉ cần giữ được một trái tim lương thiện, một tâm hồn bình an và biết bước ra khỏi những mối quan hệ tiêu hao, đó đã là một loại trí tuệ và cũng là một loại phúc báo.
Bởi cuối cùng, điều quyết định hạnh phúc của một đời người không phải là đã thắng bao nhiêu cuộc tranh luận, mà là đã giữ được bao nhiêu sự bình yên trong tâm và bao nhiêu thiện niệm trong cách đối đãi với cuộc đời.
(-Khai Tâm biên tập
Nguyện người luôn an ❤️




Đến một ngày rồi người sẽ quên ta
Tên của ta – người chẳng còn nhớ tới
Đoạn tương tư từng làm ta chới với
Sẽ vùi vào những ngày tháng chênh vênh.
Đến một ngày nỗi nhớ cũng nhẹ tênh
Mỗi bình minh không ai còn han hỏi
Ta và người cảm xúc buông trôi nổi
Chữ thương giờ chẳng còn rối lòng nhau.
Đến một ngày mình ta với nỗi đau
Người khi ấy chẳng u sầu xa xót
Những vỗ về ấm đời nhau dịu ngọt
Giọt lệ buồn đắng đót ta riêng mang.
Vẫn biết rằng hội ngộ rồi ly tan
Sao nghĩ tới lòng hoang tàn hiu hắt
Mộng yêu đương ta đã từng chiu chắt
Đến một ngày phai nhạt những nhớ thương!!!
Đến một ngày đứt hẳn sợi tơ vương
Trái tim người không còn ta nương náu
Bao kỷ niệm một mình ta cất giấu
Đêm thâu buồn đau đáu mộng tương tư.
Đến một ngày ta và người giống như
Hàng vạn người lướt qua nhau vội vã
Người sẽ quên – có một thời mình đã
Ta và người tất cả luôn vì nhau…!
ĐẾN MỘT NGÀY…
Đồng Ánh Liễu


“Tự do thật sự” bắt đầu từ khoảnh khắc bạn dám buông tay.
Không phải vì bạn yếu đuối hay hết yêu.
Mà vì bạn đã đủ mạnh mẽ để thôi tự dối lòng rằng: "Chỉ cần cố thêm một chút nữa, mọi thứ sẽ ổn."
Nhưng không phải điều gì trên đời cũng có thể sửa.
Không phải mối quan hệ nào cũng có thể cứu.
Không phải ai bạn yêu cũng sẽ biết cách yêu lại.
Bạn không thể thay đổi một người không muốn thay đổi.
Không thể chữa lành một tâm hồn vẫn cố tình gây tổn thương.
Và bạn càng không thể khiến ai đó yêu bạn sâu đậm, chỉ bằng cách yêu họ nhiều hơn.
Con người không chỉ cần học yêu, học hy sinh, học chờ đợi...
Mà còn cần học cách buông.
Buông đúng lúc, để không tự làm đau mình thêm nữa.
Buông bỏ, không phải là thất bại.
Đó là cách bạn tha thứ cho chính mình.
Là lúc bạn chọn sự bình yên thay vì mỏi mòn hy vọng.
Có thể bạn sẽ mất nhiều thời gian để chấp nhận điều đó.
Nhưng một ngày nào đó, khi bạn ngừng biện minh cho sự thờ ơ,
Ngừng tự hỏi “Mình chưa đủ tốt chỗ nào?”,
Ngừng cố tìm lý do để tiếp tục…
Chính là lúc bạn thật sự bước ra khỏi chiếc vòng tổn thương lặp lại.
Bởi không phải điều gì cũng đáng giữ.
Không phải ai cũng xứng đáng với lòng tốt của bạn.
Và đôi khi, dừng lại đúng lúc… Là khởi đầu của một hành trình chữa lành thật sự.
| Kent Trần |




Uy: Ừ
Học Cách Thương Mình
Đời ngắn lắm,đừng tự làm mình khổ
Cứ mỉm cười cho bão tố lùi xa
Chuyện hôm qua rồi cũng hóa nhạt nhòa
Gói lại nhé, thả trôi theo dòng nước.
Chẳng cần mãi so đo người đi trước
Hay đau lòng khi ai đó rời đi
Nước mắt rơi cũng chẳng ích chi
Thôi rạng rỡ, sống vì mình bạn nhé.
Miệng thế gian vốn nhiều điều dâu bể
Họ nói gì… mặc kệ, cứ bình tâm
Đủ nắng rồi hoa sẽ nở âm thầm
Tâm đủ tĩnh, đường về không chật chội.
Hãy cứ sống như nhành cây bé nhỏ
Dẫu bầm dập vẫn xanh biếc giữa đời
Học cách thương mình giữa những chơi vơi
An nhiên đợi… một bầu trời dịu nắng.
✍️Lan Anh



Người sống ở đời, đừng quá bận lòng chuyện danh lợi cá nhân. Dẫu ta có danh cao đến mấy, lợi nhiều thế nào, cuối cùng cũng tan biến theo luân hồi sanh tử. Nên đối với danh lợi, chỉ cần cố gắng hết sức, không cần để tâm quá nhiều.
Đừng tính toán chi ly những được mất thường tình. Việc đời, được rồi lại mất, mất rồi lại được, chưa biết thế nào là tốt, cũng không thể có sự vĩnh hằng. Giữ vững tâm thế “được là may mắn, mất là số mệnh” để nhìn nhận mọi điều, thì thế nào cũng có ý nghĩa riêng.
Đừng mãi so bì những thị phi thiên hạ. Bất luận ai cao ai thấp, ai giàu ai nghèo, ai trước ai sau, cuối cùng đều cũng trở về với cát bụi, thì so bì để làm gì?
(-Suối thông-)



















